宴别幼遐与君贶兄弟

唐代 韦应物
乖阙意方弭,安知忽来翔。累日重欢宴,一旦复离伤。 置酒慰兹夕,秉烛坐华堂。契阔未及展,晨星出东方。 征人惨已辞,车马俨成装。我怀自无欢,原野满春光。 群水含时泽,野雉鸣朝阳。平生有壮志,不觉泪沾裳。 况自守空宇,日夕但彷徨。
guāi quē fāng   ān zhī lái xiáng lěi zhòng huān yàn   dàn shāng
zhì jiǔ wèi   bǐng zhú zuò huá táng kuò wèi zhǎn   chén xīng chū dōng fāng
zhēng rén cǎn   chē yǎn chéng zhuāng huái 怀 huān   yuán mǎn chūn guāng
qún shuǐ hán shí   zhì míng zhāo yáng píng shēng yǒu zhuàng zhì   jué lèi zhān shang
kuàng shǒu kōng   dàn páng huáng