延安清凉寺次壁间韵时闻西警

明代 庞尚鹏
青山云尽月初明,徙倚空悬丘壑情。览镜亦知怜短鬓,参禅何必问长生。 耽閒堪笑浮名累,稳步须从实地行。塞上羽书频入梦,何年重筑受降城。
qīng shān yún jǐn yuè chū míng   kōng xuán qiū qíng lǎn jìng zhī lián duǎn bìn   cān chán wèn cháng shēng
dān xián kān xiào míng lèi   wěn cóng shí xíng sāi shàng shū pín mèng   nián zhòng zhù shòu xiáng chéng