宋代 王安石
北去还为客,南来岂是归。 倦投空渚泊,饥帖冷云飞。 垣栅鸡长暖,沟池鹜自肥。 怜渠不如此,更堕野人机。
běi hái wèi   nán lái shì guī  
juàn tóu kōng zhǔ   tiē lěng yún fēi  
yuán zhà zhǎng nuǎn   gōu chí féi  
lián   gèng duò rén