南北朝 王寂
平生便静今衰老,黄雀傍檐嫌啅噪。忽闻燕语绝可怜,亟出披衣任颠倒。 呢喃似说经岁别,念我穷愁加慰劳。飞云轩在容借不,故里故园聊一到。 不然为我达一信,问讯平安却相报。黎明与汝当远别,汝可低头听吾告。 稻粱多处足罗网,闭口忍饥无抵冒。芹泥深垒要安稳,艾叶傥来休急躁。 明年按部定经此,与汝相期永为好。临行叮嘱主人翁,千万莫将天物暴。
píng shēng biàn 便 jìng jīn shuāi lǎo   huáng què bàng yán xián zhuó zào wén yàn jué lián   chū rèn diān dào
nán shì shuō jīng suì bié   niàn qióng chóu jiā wèi láo fēi yún xuān zài róng jiè   yuán liáo dào
rán wèi xìn   wèn xùn píng ān què xiāng bào míng dāng yuǎn bié   tóu tīng gào
dào liáng duō chù luó wǎng   kǒu rěn mào qín shēn lěi yào ān wěn   ài tǎng lái xiū zào
míng nián àn dìng jīng   xiāng yǒng wèi hǎo lín xíng dīng zhǔ zhǔ rén wēng   qiān wàn jiāng tiān bào