宋代 戴复古
闻说乌衣国,低连海上树。 春来避霜雪,秋去长儿孙。 华屋语如诉,故巢多不存。 双飞恼幽独,红袖有啼痕。
wén shuō guó   lián hǎi shàng shù
chūn lái shuāng xuě   qiū zhǎng ér sūn
huá   cháo duō cún
shuāng fēi nǎo yōu   hóng xiù yǒu hén