唐代 徐夤
燎野焚林见所从,惹空横水展形容。能滋甘雨随车润, 不并行云逐梦踪。晴鸟回笼嘉树薄,春亭娇幕好花浓。 有时片片风吹去,海碧山清过几重。
liǎo fén lín jiàn suǒ cóng   kōng héng shuǐ zhǎn xíng róng néng gān suí chē rùn  
bìng xíng yún zhú mèng zōng qíng niǎo huí lóng jiā shù báo   chūn tíng jiāo hǎo huā nóng
yǒu shí piàn piàn fēng chuī   hǎi shān qīng guò zhòng