呀鹘行

唐代 杜甫
病鹘孤飞俗眼丑,每夜江边宿衰柳。清秋落日已侧身, 过雁归鸦错回首。紧脑雄姿迷所向,疏翮稀毛不可状。 强神迷复皂雕前,俊才早在苍鹰上。风涛飒飒寒山阴, 熊罴欲蛰龙蛇深。念尔此时有一掷,失声溅血非其心。
bìng fēi yǎn chǒu   měi jiāng biān 宿 shuāi liǔ qīng qiū luò shēn  
guò yàn guī cuò huí shǒu jǐn nǎo xióng 姿 suǒ xiàng   shū máo zhuàng
qiáng shén zào diāo qián   jùn cái zǎo zài cāng yīng shàng fēng tāo hán shān yīn  
xióng zhé lóng shé shēn niàn ěr shí yǒu zhì   shī shēng jiàn xuè fēi xīn