虚舟斋诗为王深叔作

宋代 饶节
人生一涉世,波澜渺无穷。凡儿似得计,兀兀自穷能。 惟有盛名下,颇招众嫉攻。开关或延敌,政使臧亦凶。 古人故不尔,山泉养正蒙。我非阮嗣宗,何时见阿戎。 濯濯春月柳,谡谡松下风。似闻未著冠,笔力百夫雄。 馀子窘不足,渠乃忌太丰。比从道人游,警悟世谛中。 试观名斋意,已见应世工。圣贤在方策,制行固不同。 惟有虚己游,万川同一东。此名可书绅,愿言谨厥终。
rén shēng shè shì   lán miǎo qióng fán ér shì   qióng néng    
wéi yǒu shèng míng xià   zhāo zhòng gōng kāi guān huò yán zhèng   shǐ zāng 使 xiōng    
rén ěr   shān quán yǎng zhèng méng fēi ruǎn zōng   shí jiàn ā róng    
zhuó zhuó chūn yuè liǔ   sōng xià fēng shì wén wèi zhù guān   bǎi xióng    
zi jiǒng   nǎi tài fēng cóng dào rén yóu jǐng   shì zhōng    
shì guān míng zhāi   jiàn yìng shì gōng shèng xián zài fāng zhì   xíng tóng    
wéi yǒu yóu   wàn chuān tóng dōng míng shū shēn yuàn   yán jǐn jué zhōng