徐州新洪诗

明代 李东阳
山根忽断水横来,谁见当时禹凿开。此地独当南北险,济川多难古今哀。 丛丛怒石迎船起,拍拍惊涛打岸回。䌫卒不眠愁上下,篙师无力正摧颓。 千年鬼斧遗天巧,百里山灵伏祸胎。已仗中朝天子命,兼烦东省使君才。 沙沉铁锁蛟龙避,电转雷车昼夜催。直到中流无龃龉,却看高浪失崔嵬。 寒泉出甃人争引,垂柳边河手自栽。贾客不须虞覆溺,暍夫终免卧蒿莱。 岩收傅筑功难继,海著秦驱事可猜。莫置丰碑芳草处,恐教文字没苍苔。
shān gēn duàn shuǐ héng lái   shuí jiàn dāng shí záo kāi dāng nán běi xiǎn   chuān duō nàn jīn āi    
cóng cóng shí yíng chuán   pāi pāi jīng tāo àn huí lǎn mián chóu shàng xià gāo   shī zhèng cuī tuí    
qiān nián guǐ tiān qiǎo   bǎi shān líng huò tāi zhàng zhōng cháo tiān mìng jiān   fán dōng shěng shǐ jūn 使 cái    
shā chén tiě suǒ jiāo lóng   diàn zhuàn léi chē zhòu cuī zhí dào zhōng liú què   kàn gāo làng shī cuī wéi    
hán quán chū zhòu rén zhèng yǐn   chuí liǔ biān shǒu zāi   zhōng miǎn hāo lái    
yán shōu zhù gōng nán   hǎi zhù qín shì cāi zhì fēng bēi fāng cǎo chù kǒng   jiào wén méi cāng tái