虚斋为四明王鍊师赋

元代 乃贤
乘槎昔过榑桑东,黄云惨淡浮青空。双龙倒挟两珠树,六鳌戴出三神宫。 绛阙瑶台压秋水,箾韶九奏钧天里。霓旌杂沓拥群仙,雾织衣裳云织履。 缑山王子学长生,翩翩跨鹤游蓬瀛。露下琼林翠裾薄,风清碧落鸾笙鸣。 白月团团夜深起,清光倒射沧溟底。丹崖石壁转头空,一色玻璃三万里。 百年变灭如春烟,海波生见成桑田。铜爵华砖土痕蚀,玉鱼金盌人间传。 昨日逢君滦水上,握手高歌成慨慷。山斋何日赋归来,坐看孤云起青嶂。
chéng chá guò sāng dōng   huáng yún cǎn dàn qīng kōng shuāng lóng dào xié liǎng zhū shù liù   áo dài chū sān shén gōng    
jiàng quē yáo tái qiū shuǐ   xiāo sháo jiǔ zòu jūn tiān jīng yōng qún xiān   zhī shang yún zhī    
gōu shān wáng xué cháng shēng   piān piān kuà yóu péng yíng xià qióng lín cuì báo fēng   qīng luò luán shēng míng    
bái yuè tuán tuán shēn   qīng guāng dào shè cāng míng dān shí zhuǎn tóu kōng   sān wàn    
bǎi nián biàn miè chūn yān   hǎi shēng jiàn chéng sāng tián tóng jué huá zhuān hén shí   jīn wǎn rén jiān chuán    
zuó féng jūn luán shuǐ shàng   shǒu gāo chéng kǎi kāng shān zhāi guī lái zuò   kàn yún qīng zhàng