许宰和篇至再用韵谢

宋代 王迈
陶令束带督邮读,归来高兴潜有激。 昌黎县斋饱读书,自谓此日足可惜。 二贤诗留天地间,千载宝之为双璧。 当官不妨文字乐,似此人物不时出。 宦海风涛县为甚,文书束笋纷莫擘。 许侯敏手良不难,错节居然逢匠石。 宽租农扈享丰登,讲学如流苏废疾。 笔力重於丈二殳,诗筒敏似尺一檄。 句中之眼独心知,贻夺陶韩少人识。 乡有达尊性爱士,县榻於堂赏英特。 冰车雪辗笑钝迟,不尔续题尤富溢。 穷冬四壁坐无聊,渴思一字车渠百。 走仆乞取稛载归,底用黄金壮颜色。 祗恐天上六丁闻,一夜取将烦霹雳。
táo lìng shù dài yóu   guī lái gāo xīng qián yǒu  
chāng xiàn zhāi bǎo shū   wèi  
èr xián shī liú tiān jiān   qiān zǎi bǎo zhī wèi shuāng  
dāng guān fáng wén   shì rén shí chū  
huàn hǎi fēng tāo xiàn wéi shèn   wén shū shù sǔn fēn bāi  
hóu mǐn shǒu liáng nán   cuò jié rán féng jiàng shí  
kuān nóng xiǎng fēng dēng   jiǎng xué liú fèi  
zhòng zhàng èr shū   shī tǒng mǐn shì chǐ  
zhōng zhī yǎn xīn zhī   duó táo hán shǎo rén shí  
xiāng yǒu zūn xìng ài shì   xiàn táng shǎng yīng  
bīng chē xuě niǎn xiào dùn chí   ěr yóu  
qióng dōng zuò liáo   chē bǎi  
zǒu kǔn zǎi guī   yòng huáng jīn zhuàng yán  
zhī kǒng tiān shàng liù dīng wén   jiāng fán