叙雨

宋代 张耒
西山之泉兮冽以清,淳注万古兮无亏盈。应龙蟠守兮谨防扃,有神司之兮帅群灵。 神君曷处兮山之穹,云郛雾阙兮都邃宫。腾驾逸景兮驭清风,上友仙圣兮佑帝躬。 惟今之旱兮非神曷愬,家无馀粮兮麦不庇雨。土飘尘扬兮迷行错步,魃威孔张兮炽莫予禦。 挹水一勺兮荐羔豚,曷求于水兮神实凭。土有蔬兮林有实,芼馨香兮菹芳郁。 神我飨兮临我堂,酌芝醑兮御椒浆。巫甚祇兮时甚良,哀我疾兮降我祥。 神君仁兮念下民,抚民灾兮号帝阍。帝念神君兮诏雨官,叱驭六龙兮奋互飞。 骞掣飞电兮鼓雷震,俾霈尔泽兮正无限。山灵川怪兮更腾奔,角毛羽鬣兮烂鳞鳞。 前幢后旆兮玄双轮,椎轰喧呵兮翻乾坤。神龙九鬣兮杂蛟鲲,瞠眼飞涎兮翻腭龈。 伏潜羲和兮止星辰,一洒万里兮倾河津。妖风失威兮敛以奔,魃濡厥裳兮伏以蹲。 槁苏焦泽兮息惔焚,优渥润沃兮无涯垠。菽麰诜诜兮奋裳绅,秋种既即兮农则勤。 既足而止兮披雾昏,朝阳清明兮敛游尘。功成不居兮驾归云,空山寥寥兮夜无闻。 灵泉幽幽兮湛奫沦,竭诚莫报兮仁哉君。
西 shān zhī quán liè qīng   chún zhù wàn kuī yíng yìng lóng pán shǒu jǐn fáng jiōng yǒu   shén zhī shuài qún líng    
shén jūn chù shān zhī qióng   yún quē dōu suì gōng téng jià jǐng qīng fēng shàng   yǒu xiān shèng yòu gōng    
wéi jīn zhī hàn fēi shén   jiā liáng mài piāo chén yáng xíng cuò   wēi kǒng zhāng chì    
shuǐ sháo jiàn gāo tún   qiú shuǐ shén shí píng yǒu shū lín yǒu shí mào   xīn xiāng fāng    
shén xiǎng lín táng   zhuó zhī jiāo jiāng shén shí shén liáng āi   jiàng xiáng    
shén jūn rén niàn xià mín   mín zāi hào hūn niàn shén jūn zhào guān chì   liù lóng fèn fēi    
qiān chè fēi diàn léi zhèn   pèi ěr zhèng xiàn shān líng chuān guài gèng téng bēn jiǎo   máo liè làn lín lín    
qián chuáng hòu pèi xuán shuāng lún   chuí hōng xuān fān qián kūn shén lóng jiǔ liè jiāo kūn chēng   yǎn fēi xián fān è kěn    
qián zhǐ xīng chén   wàn qīng jīn yāo fēng shī wēi liǎn bēn   jué shang dūn    
gǎo jiāo dàn fén   yōu rùn yín shū móu shēn shēn fèn shang shēn qiū   zhǒng nóng qín    
ér zhǐ hūn   zhāo yáng qīng míng liǎn yóu chén gōng chéng jià guī yún kōng   shān liáo liáo wén    
líng quán yōu yōu zhàn yūn lún   jié chéng bào rén zāi jūn