续幽愤

唐代 曹邺
繁霜作阴起,朱火乘夕发。清昼冷无光,兰膏坐销歇。 惟公执天宪,身是台中杰。一逐楚大夫,何人为君雪。 匆匆鬼方路,不许辞双阙。过门似他乡,举趾如遗辙。 八月黄草生,洪涛入云热。危魂没太行,客吊空骨节。 千年瘴江水,恨声流不绝。
fán shuāng zuò yīn   zhū huǒ chéng qīng zhòu lěng guāng   lán gāo zuò xiāo xiē
wéi gōng zhí tiān xiàn   shēn shì tái zhōng jié zhú chǔ dài   rén wéi jūn xuě
cōng cōng guǐ fāng   shuāng quē guò mén shì xiāng   zhǐ zhé
yuè huáng cǎo shēng   hóng tāo yún wēi hún méi tài xíng   diào kōng jié
qiān nián zhàng jiāng shuǐ   hèn shēng liú jué