徐用济秋官和雪诗次前韵并柬仁辅

明代 李东阳
雪风吹透褐衣层,望尽高台不可登。满地茶烟犹带湿,几家藜火尚馀蒸。 江湖意气山人老,词赋风流汉署能。尘土满胸消不得,琼琚欲报两无曾。
xuě fēng chuī tòu céng   wàng jǐn gāo tái dēng mǎn chá yān yóu dài shī 湿   jiā huǒ shàng zhēng    
jiāng shān rén lǎo   fēng liú hàn shǔ néng chén mǎn xiōng xiāo qióng   bào liǎng zēng