叙吟二首

唐代 李中
往哲搜罗妙入神,隋珠和璧未为珍。 而今所得惭难继,谬向平生著苦辛。 成僻成魔二雅中,每逢知己是亨通。 言之无罪终难厌,欲把风骚继古风。
wǎng zhé sōu luó miào shén   suí zhū wèi wèi zhēn
ér jīn suǒ de cán nán   miù xiàng píng shēng zhù xīn
chéng chéng èr zhōng   měi féng zhī shì hēng tōng
yán zhī zuì zhōng nán yàn   fēng sāo fēng