徐亚卿原一六十二得双生戏柬一首

明代 李东阳
澄澄严江波,混混入东海。双双出明珠,煌煌弄光彩。 声声识英物,表表见神采。遥遥徐卿胄,衮衮灵源在。 茫茫堪舆间,物物任真宰。奇奇睹兹事,啧啧争叹骇。 看看头角露,忽忽弦望改。望望汤饼筵,徐徐欲安待。
chéng chéng yán jiāng   hùn hùn dōng hǎi shuāng shuāng chū míng zhū huáng   huáng nòng guāng cǎi    
shēng shēng shí yīng   biǎo biǎo jiàn shén cǎi yáo yáo qīng zhòu gǔn   gǔn líng yuán zài    
máng máng kān jiān   rèn zhēn zǎi shì   zhēng tàn hài    
kàn kàn tou jiǎo   xián wàng gǎi wàng wàng tāng bǐng yán   ān dài