续姚梁公坐右铭

唐代 贯休
善为尔诸身,行为尔性命。祸福必可转,莫悫言前定。 见人之得,如己之得,则美无不克。见人之失,如己之失, 是亨贞吉。反此之徒,天鬼必诛。福先祸始,好杀灭纪, 不得不止。守谦寡欲,善善恶恶,不得不作。无见贵热, 谄走蹩躠.无轻贱微,上下相依。古圣著书,矻矻孳孳。 忠孝信行,越食逾衣。生天地间,未或非假。身危彩虹, 景速奔马。胡不自强,将升玉堂。胡为自坠,言虚行伪。 艳殃尔寿须戒,酒腐尔肠须畏。励志须至,扑满必破。 非莫非于饰非,过莫过于文过。及物阴功,子孙必封。 无恃文学,是司奇薄。患随不忍,害逐无足。一此一彼, 谐宫合徵。亲仁下问,立节求己。恶木之阴匪阴, 盗泉之水匪水。世孚草草,能生几几。直须如冰如玉, 种桃种李。嫉人之恶,酬恩报义。忽己之慢,成人之美。 毋担虚誉,无背至理。恬和愻畅,冲融终始。 天人之行,尽此而已。丁宁丁宁,戴发含齿。
shàn wéi ěr zhū shēn   xíng wéi ěr xìng mìng huò zhuǎn   què yán qián dìng
jiàn rén zhī   zhī   měi jiàn rén zhī shī   zhī shī  
shì hēng zhēn fǎn zhī   tiān guǐ zhū xiān huò shǐ   hǎo shā miè  
zhǐ shǒu qiān guǎ   shàn shàn è   zuò jiàn guì  
chǎn zǒu bié xiè   . qīng jiàn wēi   shàng xià xiāng shèng zhù shū  
zhōng xiào xìn xíng   yuè shí shēng tiān jiān   wèi huò fēi jiǎ shēn wēi cǎi hóng  
jǐng bēn qiáng   jiāng shēng táng wéi zhuì   yán xíng wěi
yàn yāng ěr shòu 寿 jiè   jiǔ ěr cháng wèi zhì zhì   mǎn
fēi fēi shì fēi   guò guò wén guò yīn gōng   sūn fēng
shì wén xué   shì báo huàn suí rěn   hài zhú  
xié gōng zhēng qīn rén xià wèn   jié qiú è zhī yīn fěi yīn  
dào quán zhī shuǐ fěi shuǐ shì cǎo cǎo   néng shēng zhí bīng  
zhǒng táo zhǒng rén zhī è   chóu ēn bào zhī màn   chéng rén zhī měi
dān   bèi zhì tián xùn chàng   chōng róng zhōng shǐ
tiān rén zhī xíng   jǐn ér dīng níng dīng níng   dài hán chǐ 齿