续杨十七挽苏子美诗

宋代 刘敞
吾闻苏侯不及识,内嘉孤雄世难得。文如翻波气龙虎,风云晦明在顷刻。 中间流落似天意,今虽暂困当永适。 忽传长逝既巳矣,知与不知同叹息。曩者避地金马门,献书著论惊上国。 材豪志剧少所有,倏忽变化不可测。结交必皆天下士,朝廷见人退自斥。 指挥功名力可取,城郭披露曾不惜。庙堂诸公交口荐,天子亦称万人敌。 中道龃龉空归来,扁州东浮问损益。登临姑苏睨沧海,愤叹始觉区中窄。 徉狂烂醉遗日月,欲乘长风挂危席。安期洪厓殊彷佛,蓬莱方壶定可陟。 浩歌秀句凌斗牛,至今紫气犹融奕。若人不应逐物化,吴中好事先巳惑。 迩来安知非形解,世上蜉蝣限畛域。遗编逸藁尚多有,但恐灵物随变匿。 君当收拾藏永久,毋以交情死生易。
wén hòu shí   nèi jiā xióng shì nán de wén fān lóng   fēng yún huì míng zài qǐng
zhōng jiān liú luò shì tiān   jīn suī zàn kùn dāng yǒng shì
chuán cháng shì   zhī zhī tóng tàn nǎng zhě jīn mén   xiàn shū zhù lùn jīng shàng guó
cái háo zhì shǎo suǒ yǒu   shū biàn huà jié jiāo jiē tiān xià shì   cháo tíng jiàn rén tuì 退 chì
zhǐ huī gōng míng   chéng guō céng miào táng zhū gōng jiāo kǒu jiàn   tiān chēng wàn rén
zhōng dào kōng guī lái   biǎn zhōu dōng wèn sǔn dēng lín cāng hǎi   fèn tàn shǐ jué zhōng zhǎi
yáng kuáng làn zuì yuè   chéng cháng fēng guà wēi ān hóng shū páng   péng lái fāng dìng zhì
hào xiù líng dòu niú   zhì jīn yóu róng ruò rén yīng zhú huà   zhōng hǎo shì xiān huò
ěr lái ān zhī fēi xíng jiě   shì shàng yóu xiàn zhěn biān gǎo shàng duō yǒu   dàn kǒng líng suí biàn
jūn dāng shōu shí cáng yǒng jiǔ   jiāo qing shēng