叙雪寄喻凫

唐代 方干
密片无声急复迟,纷纷犹胜落花时。 从容不觉藏苔径,宛转偏宜傍柳丝。 透室虚明非月照,满空回散是风吹。 高人坐卧才方逸,援笔应成六出词。
piàn shēng chí   fēn fēn yóu shèng luò huā shí
cóng róng jué cáng tái jìng   wǎn zhuǎn piān bàng liǔ
tòu shì míng fēi yuè zhào   mǎn kōng huí sàn shì fēng chuī
gāo rén zuò cái fāng   yuán yìng chéng liù chū