续洗兵马

宋代 郑思肖
遭时不祥厄阳九,垢面蓬鬓丧家狗。四夷交侵小雅废,率其子弟攻父母。 封豕长蛇亘人域,天子下殿跣足走。凝碧池头乐最愁,连昌宫里花亦丑。 三精雾塞黑曈曈,天破地裂一无有。谁执弓矢救日月,仰泣旻天大号吼。 贤者不入胜母里,义士耻饮盗泉水。丈夫立身乃大事,一失此足死亦耻。 当知孔明杲卿辈,岿然三代古君子。吕尚磻溪钓文王,乃是汉唐人才尔。 到今大坏不可救,鸱枭破獍咀唇齿。高瞠双眼视天下,黔首浑敦状如鬼。 龙堆大漠鸟兽夷,舌捲音响蛮侏离。不类人形舞百怪,错乱天命灾群黎。 营州羯狗猪龙形,讵能篡有唐丕基。太子即位灵武日,天开万仞磨崖碑。 载定尊卑奠鳌极,一新正朔授人时。渐被日出月没处,梯航臣妾拜京师。 黄旗紫盖东南兴,大火王气浮晴春。勿欺一成一旅微,少康犹能作之君。 班超已著王命论,陈婴王陵毋生心。绛衣大冠大敌勇,今日岂无刘将军。 田野豪杰久延颈,一呼而动云来奔。我当率之效驰驱,整顿乾坤明大伦。 旧邦新命光前王,逆俗污染咸惟新。
zāo shí xiáng è yáng jiǔ   gòu miàn péng bìn sàng jiā gǒu jiāo qīn xiǎo fèi   gōng
fēng shǐ cháng shé gèn rén   tiān xià diàn 殿 xiǎn zǒu níng chí tóu zuì chóu   lián chāng gōng huā chǒu
sān jīng sāi hēi tóng tóng   tiān liè yǒu shuí zhí gōng shǐ jiù yuè   yǎng mín tiān hào hǒu
xián zhě shèng   shì chǐ yǐn dào quán shuǐ zhàng shēn nǎi shì   shī chǐ
dāng zhī kǒng míng gǎo qīng bèi   kuī 岿 rán sān dài jūn zi shàng pán diào wén wáng   nǎi shì hàn táng rén cái ěr
dào jīn huài jiù   chī xiāo jìng chún chǐ 齿 gāo chēng shuāng yǎn shì tiān xià   qián shǒu hún dūn zhuàng guǐ
lóng duī niǎo shòu   shé juǎn yīn xiǎng mán zhū lèi rén xíng bǎi guài   cuò luàn tiān mìng zāi qún
yíng zhōu jié gǒu zhū lóng xíng   néng cuàn yǒu táng tài wèi líng   tiān kāi wàn rèn bēi
zài dìng zūn bēi diàn áo   xīn zhēng shuò shòu rén shí jiàn bèi chū yuè méi chù   háng chén qiè bài jīng shī
huáng gài dōng nán xīng   huǒ wáng qíng chūn chéng wēi   shào kāng yóu néng zuò zhī jūn
bān chāo zhù wáng mìng lùn   chén yīng wáng líng shēng xīn jiàng guān yǒng   jīn liú jiāng jūn
tián háo jié jiǔ yán jǐng   ér dòng yún lái bēn dāng zhī xiào chí   zhěng dùn qián kūn míng lún
jiù bāng xīn mìng guāng qián wáng   rǎn xián wéi xīn