许下三庚剧暑甚于他州怀思故乡峄山山水真清凉境界也感而作诗

金朝 张公药
鲁东百里近,福地曰凫绎。千峰开玲珑,绝涧泻湍激。 岱宗古独尊,象纬了不隔。此山许攀联,朝著有班秩。 虚岩互霞蔚,秀石森玉立。泉声动环佩,林乐尽竽瑟。 树老润饶菌,果熟香陨实。漱风松落花,泓雪崖溜蜜。 木皲虎磨痒,沙迥鸟伸翮。竹叶若来往,桃源当甲乙。 曾经晋人隐,喜脱尘䋄密。事往不记年,人说犹前日。 我来官许下,触暑病逾剧。慢肤便枕簟,白汗沾巾帻。 屡辍五夜眠,辄废中盘食。炎官令方虐,著意不怜客。 语此作惆怅,可以知得失。遥知旧经行,云起水边石。 平生二三子,相对坐横策。今世葛天民,何容挽之出。
dōng bǎi jìn   yuē qiān fēng kāi líng lóng   jué jiàn xiè tuān
dài zōng zūn   xiàng wěi liǎo shān pān lián   cháo zhù yǒu bān zhì
yán xiá wèi   xiù shí sēn quán shēng dòng huán pèi   lín jǐn
shù lǎo rùn ráo jūn   guǒ shú xiāng yǔn shí shù fēng sōng luò huā   hóng xuě liū
jūn yǎng   shā jiǒng niǎo shēn zhú ruò lái wǎng   táo yuán dāng jiǎ
céng jīng jìn rén yǐn   tuō chén wǎng shì wǎng nián   rén shuō yóu qián
lái guān xià   chù shǔ bìng màn biàn 便 zhěn diàn   bái hàn zhān jīn
chuò mián   zhé fèi zhōng pán shí yán guān lìng fāng nüè   zhù lián
zuò chóu chàng   zhī de shī yáo zhī jiù jīng xíng   yún shuǐ biān shí
píng shēng èr sān   xiāng duì zuò héng jīn shì tiān mín   róng wǎn zhī chū