徐太元

宋代 文同
彼徐太元者,杭州之参军。 同僚曰张惠,犯贜抵深文。 徐哀其母老,诣狱辄自陈。 谓惠所受贜,太元本同分。 今傥独坐惠,此狱无乃冤。 均之不满法,惠遂减死论。 太元亦坐免,不调十余年。 西台李侍郎,典选世所贤。 闻徐之所为,特以不次迁。 擢授郑司功,太元名始传。 后为申王师,德行人推先。 嗟哉后世人,恩义日不完。 初既同职事,言色殊相欢。 谄酒与佞食,旦夕同杯盘。 一有不得意,艰险立万端。 推之不网罗,又以毒箭攒。 昂然了自得,衒露其术全。 此等虽曰人,犬彘曾岂然。 眼见与耳闻,天下何可言。 我今作此诗,中有二义存。 欲使在位者,此风幸相敦。 勿令有识人,命尔为蝎蚖。 又欲彼正士,为国掌三铨。 须察此恶子,废斥入冗员。 自然此浮薄,不长其奸恨。 览者请味之,勿罪其言烦。
tài yuán zhě   háng zhōu zhī cān jūn  
tóng liáo yuē zhāng huì   fàn zāng shēn wén  
āi lǎo   zhé chén  
wèi huì suǒ shòu zāng   tài yuán běn tóng fēn  
jīn tǎng zuò huì   nǎi yuān  
jūn zhī mǎn   huì suì jiǎn lùn  
tài yuán zuò miǎn   tiáo shí nián  
西 tái shì láng   diǎn xuǎn shì suǒ xián  
wén zhī suǒ wéi   qiān  
zhuó shòu zhèng gōng   tài yuán míng shǐ chuán  
hòu wèi shēn wáng shī   xíng rén tuī xiān  
jiē zāi hòu shì rén   ēn wán  
chū tóng zhí shì   yán shū xiāng huān  
chǎn jiǔ nìng shí   dàn tóng bēi pán  
yǒu   jiān xiǎn wàn duān  
tuī zhī wǎng luó   yòu jiàn zǎn  
áng rán le   xuàn shù quán  
děng suī yuē rén   quǎn zhì céng rán  
yǎn jiàn ěr wén   tiān xià yán  
jīn zuò shī   zhōng yǒu èr cún  
shǐ 使 zài wèi zhě   fēng xìng xiāng dūn  
lìng yǒu shí rén   mìng ěr wèi xiē yuán  
yòu zhèng shì   wèi guó zhǎng sān quán  
chá è   fèi chì rǒng yuán  
rán   zhǎng jiān hèn  
lǎn zhě qǐng wèi zhī   zuì yán fán