徐斯远山囿

宋代 韩淲
谁欤步高丘,云山以为囿。荒寒绕苍碧,蓊密得深秀。 清猿啸后岭,白鸟度前岫。是中可忘言,煎茶了閒昼。
shuí gāo qiū   yún shān wéi yòu huāng hán rào cāng wěng   shēn xiù    
qīng yuán xiào hòu lǐng   bái niǎo qián xiù shì zhōng wàng yán jiān   chá le xián zhòu