虚室行

明代 庞尚鹏
寂寂空庭无杂宾,蠹书湘榻生浮尘。青天明月长相照,环堵萧然肯厌贫。 细视瓶中久无粟,举火终朝待邻曲。长饥近午始一餐,敢望丰年收万斛。 倒翻囊箧无馀钱,杜门谢客常高眠。逢人笑比庞居士,千金散尽方成仙。 东邻问我何所有,一卷黄庭常在手。西邻问我一事无,安得天地为锤炉。 陶熔万类频开局,坐运乾符转坤轴。未论黄土尽黄金,且令四海家家足。
kōng tíng bīn   shū xiāng shēng chén qīng tiān míng yuè zhǎng xiàng zhào huán   xiāo rán kěn yàn pín    
shì píng zhōng jiǔ   huǒ zhōng zhāo dài lín zhǎng jìn shǐ cān gǎn   wàng fēng nián shōu wàn    
dǎo fān náng qiè qián   mén xiè cháng gāo mián féng rén xiào páng shì qiān   jīn sàn jìn fāng chéng xiān    
dōng lín wèn suǒ yǒu   juàn huáng tíng cháng zài shǒu lín 西 wèn shì ān   tiān wèi chuí    
táo róng wàn lèi pín kāi   zuò yùn qián zhuǎn kūn zhóu wèi lùn huáng jǐn huáng jīn qiě   lìng hǎi jiā jiā