许侍郎同饮郊外王氏亭分韵得风字

宋代 魏了翁
万绿成帷涨晚空,不知门外几番风。 月拖树影阑干角,烛挟花阴酒盏中。 饮隽青山如有问,曲终远意浩无穷。 登临此地知多少,气味应难似此同。
wàn 绿 chéng wéi zhǎng wǎn kōng   zhī mén wài fān fēng  
yuè tuō shù yǐng lán gān jiǎo   zhú xié huā yīn jiǔ zhǎn zhōng  
yǐn juàn qīng shān yǒu wèn   zhōng yuǎn hào qióng  
dēng lín zhī duō shǎo   wèi yìng nán shì tóng