徐使君送冰

宋代 周紫芝
江南地暖不藏雪,六月无冰破烦热。俱在炎官火伞中,暍死行人不堪说。 今年渡江当入淮,淮人荫子恰复开。眼明一见玉壶面,仿佛肺腑无尘埃。 使君忽遣铃下走,金盆分似来铃斋。方圭圆璧不可数,玉峰中立高崔嵬。 蔗浆退舍不入口,井花避席当停杯。我生坐甑安得此,借以清风亦聊尔。 明年公复侍甘泉,御府分光照窗几。却忆敲冰饷野人,回望江城在千里。
jiāng nán nuǎn cáng xuě   liù yuè bīng fán zài yán guān huǒ sǎn zhōng   xíng rén kān shuō    
jīn nián jiāng dāng huái   huái rén yìn qià kāi yǎn míng jiàn miàn fǎng   仿 fèi chén āi    
shǐ 使 jūn qiǎn líng xià zǒu   jīn pén fēn lái líng zhāi fāng guī yuán shǔ   fēng zhōng gāo cuī wéi    
zhè jiāng tuì 退 shè kǒu   jǐng huā dāng tíng bēi shēng zuò zèng ān jiè   qīng fēng liáo ěr    
míng nián gōng shì gān quán   fēn guāng zhào chuāng què qiāo bīng xiǎng rén huí   wàng jiāng chéng zài qiān