续潘仲严秋夜叹

宋代 吴芾
秋夜凉,秋夜凉, 碧天如水涵月光。空堂耿耿不成寐, 起坐拔剑歌慨慷。罢金樽, 还独酌,试一停杯问寥廊。 此身此世竟如何,摇摇惊燕巢风幕。 伊昔我生适太平,岂信中原有甲兵。 扬鞭走马长安市,美人如玉酒如渑。 可惜太平留不住,不旦风尘沓回互。 谁知年少乐游场,翻作敌人争战处。 烽火照天光夺日,杀气腾空暗如雾。 皇家骨肉几千人,尽逐銮舆沙漠去。 回头宫阙成一空,惟有山河在如故。 咄咄奸谀何误国,二十年来启边隙。 边隙已成犹自如,忍使吾民罹此极。 哀哉吾民亦何辜,父子连年死锋镝。 兴言及此心胆寒,空对秋风泪横臆。 泪横臆,宇宙回旋云失色。 我闻古亦有乱离,人道乱离今过昔。 一人厌奔走,四海念休息。 如何廊庙土木人,安坐恬然有肉食。 我今愿得上方斩马剑,尽取兇徒肆诛殛。 却总堂堂百万师,净扫边尘空塞北。 莫言草芥无奇策,愿蒙天子一前席。
qiū liáng   qiū liáng  
tiān shuǐ hán yuè guāng kōng táng gěng gěng chéng mèi  
zuò jiàn kǎi kāng jīn zūn  
hái zhuó   shì tíng bēi wèn liáo láng
shēn shì jìng   yáo yáo jīng yàn cháo fēng
shēng shì tài píng   xìn zhōng yuán yǒu jiá bīng
yáng biān zǒu cháng ān shì   měi rén jiǔ miǎn
tài píng liú zhù   dàn fēng chén huí
shéi zhī nián shào yóu chǎng   fān zuò rén zhēng zhàn chù
fēng huǒ zhào tiān guāng duó   shā téng kōng àn
huáng jiā ròu qiān rén   jǐn zhú luán shā
huí tóu gōng què chéng kōng   wéi yǒu shān zài
duō duō jiān guó   èr shí nián lái biān
biān chéng yóu   rěn shǐ 使 mín
āi zāi mín   lián nián fēng
xīng yán xīn dǎn hán   kōng duì qiū fēng lèi héng
lèi héng   zhòu huí xuán yún shī
wén yǒu luàn   rén dào luàn jīn guò
rén yàn bēn zǒu   hǎi niàn xiū
láng miào rén   ān zuò tián rán yǒu ròu shí
jīn yuàn shàng fāng zhǎn jiàn   jǐn xiōng zhū
què zǒng táng táng bǎi wàn shī   jìng sǎo biān chén kōng sài běi
yán cǎo jiè   yuàn méng tiān qián