循狮子岭度十八盘

清代 谭宗浚
奇峰欲干天,失势忽斜落。弯环疑互缠,奋击起相搏。 万叠凭巑岏,一条开荦确。望中见纡郁,意外出巉恶。 怪棱低钩衣,仄势怒齿索。兹为入山路,有似门启钥。 微生寄舆夫,喘息不敢作。登顿愁趼疲,窥觑虑魂弱。 不信人世间,坦途尚清廓。遥见青林端,秃当响檐铎。 知有梵宇崇,盘空横岝崿。
fēng gàn tiān   shī shì xié luò wān huán chán   fèn xiāng
wàn dié píng cuán wán   tiáo kāi luò què wàng zhōng jiàn   wài chū chán è
guài léng gōu   shì chǐ 齿 suǒ wèi shān   yǒu mén yuè
wēi shēng   chuǎn gǎn zuò dēng dùn chóu jiǎn   kuī hún ruò
xìn rén shì jiān   tǎn shàng qīng kuò yáo jiàn qīng lín duān   dāng xiǎng yán duó
zhī yǒu fàn chóng   pán kōng héng zuò è 崿