寻鲁城北范居士失道落苍耳中见范置酒摘苍耳

唐代 李白
雁度秋色远,日静无云时。客心不自得,浩漫将何之。 忽忆范野人,闲园养幽姿。茫然起逸兴,但恐行来迟。 城壕失往路,马首迷荒陂。不惜翠云裘,遂为苍耳欺。 入门且一笑,把臂君为谁。酒客爱秋蔬,山盘荐霜梨。 他筵不下箸,此席忘朝饥。酸枣垂北郭,寒瓜蔓东篱。 还倾四五酌,自咏猛虎词。近作十日欢,远为千载期。 风流自簸荡,谑浪偏相宜。酣来上马去,却笑高阳池。
yàn qiū yuǎn   jìng yún shí xīn   hào màn jiāng zhī
fàn rén   xián yuán yǎng yōu 姿 máng rán xìng   dàn kǒng xíng lái chí
chéng háo shī wǎng   shǒu huāng bēi cuì yún qiú   suì wèi cāng ěr
mén qiě xiào   jūn wèi shuí jiǔ ài qiū shū   shān pán jiàn shuāng
yán xià zhù   wàng cháo suān zǎo chuí běi guō   hán guā wàn dōng
hái qīng zhuó   yǒng měng jìn zuò shí huān   yuǎn wèi qiān zǎi
fēng liú dàng   xuè làng piān xiāng hān lái shàng   què xiào gāo yáng chí