讯京师归客

明代 魏学洢
昨夜足拳三尺铁,长安马上髯如雪。忽闻人从长安来,披衣不待柴门开。 紫裘半醉别燕市,家君可有家书裁。吾知书中不得意,小凤霜折抟风翅。 客囊羞涩布袍单,红签逐套平安字。写时雁渡湘江水,到时水落芙蓉死。 便令历历道分明,往事蚤隔三千里。天长日短归不归,愁心乱逐孤篷飞。
zuó quán sān chǐ tiě   cháng ān shàng rán xuě wén rén cóng cháng ān lái   dài chái mén kāi    
qiú bàn zuì bié yān shì   jiā jūn yǒu jiā shū cái zhī shū zhōng xiǎo   fèng shuāng zhé tuán fēng chì    
náng xiū páo dān   hóng qiān zhú tào píng ān xiě shí yàn xiāng jiāng shuǐ dào   shí shuǐ luò róng    
biàn 便 lìng dào fēn míng   wǎng shì zǎo sān qiān tiān cháng duǎn guī guī chóu   xīn luàn zhú péng fēi