寻芳草 别恨

明代 夏完淳
几阵杜鹃啼,却在那,杏花深处。小禽儿,唤得人归去,唤不得愁归去。离别又春深,最恨也,多情飞絮。恨柳丝,系得离愁住,系不得离人住。
zhèn juān   què zài   xìng huā shēn chù xiǎo qín ér huàn   rén guī huàn   chóu guī bié yòu chūn shēn zuì hèn   duō qíng   fēi hèn liǔ   chóu zhù   rén zhù