叙龙瑞观胜异寄于尊师

唐代 方干
混元融结致功难,山下平湖湖上山。万倾涵虚寒潋滟, 千寻耸翠秀孱颜。芰荷香入琴棋处,雷雨声离栋牖间。 但有五云依鹤岭,曾无陆路向人寰。夜溪漱玉常堪听, 仙树垂珠可要攀。若弃荣名便居此,自然浮浊不相关。
hùn yuán róng jié zhì gōng nán   shān xià píng shàng shān wàn qīng hán hán liàn yàn  
qiān xún sǒng cuì xiù chán yán xiāng qín chǔ   léi shēng dòng yǒu jiān
dàn yǒu yún lǐng   céng xiàng rén huán shù cháng kān tīng  
xiān shù chuí zhū yào pān ruò róng míng biàn 便   rán zhuó xiāng guān