续丽人行

元代 胡天游
浓蛾扫翠誇时妆,青梅如豆悬钗梁。含羞避客依垂杨,绿条花貌相掩映。 罗裙飒飒风逞香,我欲临流揽其裳。赠君江南充耳之明珰,愿君回贮流波双饯君。 东风南浦之离章,微辞谑浪空彷徨。彤霞无影散巫峡,飘然竟学孤鸾翔。 亦知佳人礼自防,岂比濮上桑间行。行云一去杳莫睹,痴心空断相思肠。
nóng é sǎo cuì kuā shí zhuāng   qīng méi dòu xuán chāi liáng hán xiū chuí yáng   tiáo 绿 huā mào xiāng yǎn yìng    
luó qún fēng chěng xiāng   lín liú lǎn shang zèng jūn jiāng nán chōng ěr zhī míng dāng yuàn   jūn huí zhù liú shuāng jiàn jūn    
dōng fēng nán zhī zhāng   wēi xuè làng kōng páng huáng tóng xiá yǐng sàn xiá piāo   rán jìng xué luán xiáng    
zhī jiā rén fáng   shàng sāng jiān xíng xíng yún yǎo chī   xīn kōng duàn xiāng cháng