续丽人行

宋代 姜特立
画师不作春风面,岂是玉容容易见。 动人正在阿堵中,妙处犹须著歌扇。 沉香亭边初睡起,{上髟下真}发珑忪薄梳理。 欠伸背面故作妍,半靥墙头出桃李。 画成众目争回顾,只欠孙娘折腰步。 似见人见愁杀人,始是人生肠断处。 愁肠易断可奈何,古往今来此恨多。 君不见李夫人,不肯回身年汉君。 又不见杨太真,拥行莫恋属车尘。 自古蛾眉多蠹国,玉颜画就还伤神。
huà shī zuò chūn fēng miàn   shì róng róng jiàn  
dòng rén zhèng zài ē zhōng   miào chù yóu zhù shàn  
chén xiāng tíng biān chū shuì     { shàng biāo xià zhēn   } lóng sōng báo shū  
qiàn shēn bèi miàn zuò yán   bàn qiáng tóu chū táo  
huà chéng zhòng zhēng huí   zhǐ qiàn sūn niáng zhé yāo  
shì jiàn rén jiàn chóu shā rén   shǐ shì rén shēng cháng duàn chù  
chóu cháng duàn nài   wǎng jīn lái hèn duō  
jūn jiàn rén   kěn huí shēn nián hàn jūn  
yòu jiàn yáng tài zhēn   yōng xíng liàn shǔ chē chén  
é méi duō guó   yán huà jiù hái shāng shén