许敬之用余言作松山草堂然游山之意犹未已也

宋代 叶适
许子家住松山边,门开路闢登山巅。 千年茂树不改叶,百尺甘井常流泉。 堂中悄然人境绝,时有剥啄延臞仙。 天下之山皆若此,舍而外求徒丧已。 卑能蕴高而为谦,高能生明是为贲。 芒鞋价长今安之,撰屨欠伸吾老矣。
zi jiā zhù sōng shān biān   mén kāi dēng shān diān  
qiān nián mào shù gǎi   bǎi chǐ gān jǐng cháng liú quán  
táng zhōng qiǎo rán rén jìng jué   shí yǒu zhuó yán xiān  
tiān xià zhī shān jiē ruò   shě ér wài qiú sàng  
bēi néng yùn gāo ér wèi qiān   gāo néng shēng míng shì wèi bēn  
máng xié jià zhǎng jīn ān zhī   zhuàn qiàn shēn lǎo