虚靖天师大道歌

宋代 郑元祐
千峰秀攒龙虎山,学仙之人住其间。时乘飞驭下人寰,主掌符箓尸神奸。 虚靖维出千载后,道风契天高莫攀。如网有纲枢有环,足以立懦而廉顽。 岂徒风霆走禀命?政使仙圣皆承颜。大道甚夷民自艰,大道甚经民自孱。 天师兴歌一哀唱,只在身中无往还。吁此血肉块,成坏等草菅。 气归元海便无极,箭射虚空真等闲。无何虞赵二公辩方始,无乃七圣皆迷、所见才一斑。
qiān fēng xiù zǎn lóng shān   xué xiān zhī rén zhù jiān shí chéng fēi xià rén huán   zhǔ zhǎng shī shén jiān
jìng wéi chū qiān zǎi hòu   dào fēng tiān gāo pān wǎng yǒu gāng shū yǒu huán   nuò ér lián wán
fēng tíng zǒu bǐng mìng   zhèng shǐ 使 xiān shèng jiē chéng yán dào shén mín jiān   dào shén jīng mín càn
tiān shī xīng āi chàng   zhī zài shēn zhōng wǎng huán xuè ròu kuài   chéng huài děng cǎo jiān
guī yuán hǎi biàn 便   jiàn shè kōng zhēn děng xián zhào èr gōng biàn fāng shǐ   nǎi shèng jiē suǒ jiàn cái bān