许节妇诗

宋代 王戬
青青孤生竹,苦节贞以坚。幽崖闷阳景,气候惨不温。 眼中箨龙儿,宛宛抱厥孙。秋风瘁其枝,严霜殄其根。 根死心不死,血泪迸湘沅。凤皇逝莫留,寡鹄长悲辛。 百年会有尽,大义矢勿谖。有天讵须问,皎月当空悬。 想当归全日,欢笑迎重泉。谁为写楚词,清光照无垠。
qīng qīng shēng zhú   jié zhēn jiān yōu mèn yáng jǐng   hòu cǎn wēn
yǎn zhōng tuò lóng ér   wǎn wǎn bào jué sūn qiū fēng cuì zhī   yán shuāng tiǎn gēn
gēn xīn   xuè lèi bèng xiāng yuán fèng huáng shì liú   guǎ zhǎng bēi xīn
bǎi nián huì yǒu jǐn   shǐ xuān yǒu tiān wèn   jiǎo yuè dāng kōng xuán
xiǎng dāng guī quán   huān xiào yíng zhòng quán shuí wèi xiě chǔ   qīng guāng zhào yín