续古诗十首 其二

唐代 白居易
掩泪别乡里,飘飖将远行。茫茫绿野中,春尽孤客情。 驱马上丘陇,高低路不平。风吹棠梨花,啼鸟时一声。 古墓何代人,不知姓与名。化作路傍土,年年春草生。 感彼忽自悟,今我何营营。
yǎn lèi bié xiāng   piāo yáo jiāng yuǎn xíng máng máng 绿 zhōng   chūn jìn qíng
shàng qiū lǒng   gāo píng fēng chuī táng huā   niǎo shí shēng
dài rén   zhī xìng míng huà zuò bàng   nián nián chūn cǎo shēng
gǎn   jīn yíng yíng