徐观伯远将徙海陵介吾侄来索诗徐故家兵后流

宋代 陆文圭
慈鸟昔哺我,日夜望久长。 安知风雨横,故巢堕草莽。 鸟羽日摧颓,儿贡竟何往。 其一止海隅,雌飞鸣相向。 反哺若天性,迎岛致其养。 我衰发尽白,儿长忽行钳。 赠君慈鸟篇,老咏滴纸上。
niǎo   wàng jiǔ cháng  
ān zhī fēng héng   cháo duò cǎo mǎng  
niǎo cuī tuí   ér gòng jìng wǎng  
zhǐ hǎi   fēi míng xiāng xiàng  
fǎn ruò tiān xìng   yíng dǎo zhì yǎng  
shuāi jǐn bái   ér cháng xíng qián  
zèng jūn niǎo piān   lǎo yǒng zhǐ shàng