徐给事山水歌

元代 贝琼
吴门故人徐给事,一水一山称绝艺。浓豪燥墨随意成,位置非难在神气。 大山积铁青巑岏,小山起伏蛟龙蟠,水有百道喷薄之飞湍。 宛然坐我明星玉女下,五月六月松声寒。荆关笔法自奇古,未数画师扬契丹。 仙家楼台十二阑,饭煮胡麻须可餐。采药何人入少室,读书有客居王官。 我游白下未得去,五更出门雪满鞍。虚空翠黛不复览,一日剪向高堂看。 员外张公尚文采,身住南宫志沧海。李白已死今无诗,卷示老夫增慷慨。 近来好事复持去,梦觉烟霞竟安在。白鹤夜怨清猿悲,山中春老归何时。 写我平生有声画,价君太古无声诗。
mén rén gěi shì   shuǐ shān chēng jué nóng háo zào suí chéng   wèi zhi fēi nàn zài shén
shān tiě qīng cuán wán   xiǎo shān jiāo lóng pán   shuǐ yǒu bǎi dào pēn zhī fēi tuān
wǎn rán zuò míng xīng xià   yuè liù yuè sōng shēng hán jīng guān   wèi shù huà shī yáng dān
xiān jiā lóu tái shí èr lán   fàn zhǔ cān cǎi yào rén shǎo shì   shū yǒu wáng guān
yóu bái xià wèi   gēng chū mén xuě mǎn ān kōng cuì dài lǎn   jiǎn xiàng gāo táng kàn
yuán wài zhāng gōng shàng wén cǎi   shēn zhù nán gōng zhì cāng hǎi bái jīn shī   juǎn shì lǎo zēng kāng kǎi
jìn lái hǎo shì chí   mèng jué yān xiá jìng ān zài bái yuàn qīng yuán bēi   shān zhōng chūn lǎo guī shí
xiě píng shēng yǒu shēng huà   jià jūn tài shēng shī