雪中用俞克晦丈公择唱酬之韵呈克晦

宋代 赵蕃
幽雀徐行破绿苔,不嫌寂静肯频来。 款门不是才因竹,琢句何妨更有梅。 要人和灞桥冲雪,恐成剡曲棹舟回。 寄声闲止老居上,好对春风酌冻醅。
yōu què xíng 绿 tái   xián jìng kěn pín lái  
kuǎn mén shì cái yīn zhú   zhuó fáng gèng yǒu méi  
yào rén qiáo chōng xuě   kǒng chéng shàn zhào zhōu huí  
shēng xián zhǐ lǎo shàng   hǎo duì chūn fēng zhuó dòng pēi