雪中用黄太史韵

宋代 冯时行
密雪谁人巧拟盐,初飞仍带雨廉纤。 夜吹玉笛满浮酒,晓看遥山高卷帘。 方积银杯翻过马,欲销冰箸插疏檐。 不堪时傍潘安鬓,华发朝来觉骤添。
xuě shuí rén qiǎo yán   chū fēi réng dài lián xiān
chuī mǎn jiǔ   xiǎo kàn yáo shān gāo juàn lián
fāng yín bēi fān guò   xiāo bīng zhù chā shū yán
kān shí bàng pān ān bìn   huá zhāo lái jué zhòu tiān