雪中雁

宋代 刘敞
万里羽毛弱,经时霰雪纷。江湖更何取,天地正同云。 影困低如落,声悲远似闻。识时端北向,送目感离群。
wàn máo ruò   jīng shí xiàn xuě fēn jiāng gèng   tiān zhèng tóng yún
yǐng kùn luò   shēng bēi yuǎn shì wén shí shí duān běi xiàng   sòng gǎn qún