雪中卧病在告戏作

宋代 陆游
面裂愁出门,指直但藏袖,谁云三峡热,有此凛冽候。 殷勤愧雪片,飞舞为我寿。 方惊四山积,已见万瓦覆,岂惟寒到骨,遂觉疾在腠。 地炉炽薪炭,噤坐连昏昼。 梅花真强项,不肯落春後。 俗人爱桃李,苦道太疏瘦。 清芬终见赏,此事非速售。 已矣吾何言,高枕听檐溜。
miàn liè chóu chū mén   zhǐ zhí dàn cáng xiù   shuí yún sān xiá   yǒu lǐn liè hòu
yīn qín kuì xuě piàn   fēi wèi shòu 寿
fāng jīng shān   jiàn wàn   wéi hán dào   suì jué zài còu
chì xīn tàn   jìn zuò lián hūn zhòu
méi huā zhēn qiáng xiàng   kěn luò chūn hòu
rén ài táo   dào tài shū shòu
qīng fēn zhōng jiàn shǎng   shì fēi shòu
yán   gāo zhěn tīng yán liù