雪中退朝与诸同舍登秘阁

宋代 刘攽
密雪晦空曲,天作白玉京。都城百万家,漠漠浮云生。 束带听鸣鸡,谒帝开承明。脱身尘埃外,自觉肌骨轻。 归从诸仙子,笑语来蓬瀛。仰望策府高,天禄郁峥嵘。 步登云蜺表,俯视朝日晴。寒门杳无涯,珠宫联五城。 珍木比后凋,冥鸿亦同声。还因阊阖风,共此夷旷情。
xuě huì kōng   tiān zuò bái jīng chéng bǎi wàn jiā   yún shēng    
shù dài tīng míng   kāi chéng míng tuō shēn chén āi wài   jué qīng    
guī cóng zhū xiān   xiào lái péng yíng yǎng wàng gāo tiān   zhēng róng    
dēng yún biǎo   shì cháo qíng hán mén yǎo zhū   gōng lián chéng    
zhēn hòu diāo   míng hóng 鸿 tóng shēng hái yīn chāng fēng gòng   kuàng qíng