雪中同上醉

宋代 周紫芝
驾言陟前冈,胜赏追良辰。苍黄惨暮色,浩荡飞瑶尘。 冰花似有意,娱我坐上宾。但恐白模糊,偶失青嶙峋。 造物有奇事,变灭无逡巡。斜阳忽到眼,万叠罗苍岷。 戏从壶中天,漏此色界痕。况乃文字饮,尽属我辈人。 老守颇自愧,缪许参冠巾。念我千里行,维舟在江滨。 雪既不可留,迹亦恐遂陈。置之勿复道,且饮樽中醇。
jià yán zhì qián gāng   shèng shǎng zhuī liáng chén cāng huáng cǎn hào   dàng fēi yáo chén    
bīng huā shì yǒu   zuò shàng bīn dàn kǒng bái ǒu   shī qīng lín xún    
zào yǒu shì   biàn miè qūn xún xié yáng dào yǎn wàn   dié luó cāng mín    
cóng zhōng tiān   lòu jiè hén kuàng nǎi wén yǐn jǐn   shǔ bèi rén    
lǎo shǒu kuì   móu cān guàn jīn niàn qiān xíng wéi   zhōu zài jiāng bīn    
xuě liú   kǒng suì chén zhì zhī dào qiě   yǐn zūn zhōng chún