雪中送人北游
然知心去速,其奈雪飞频。莫喜无危道,虽平更陷人。
远郊光接汉,旷野色通秦。此去迢遥极,却回应过春。
rán
然
zhī
知
xīn
心
qù
去
sù
速
,
qí
其
nài
奈
xuě
雪
fēi
飞
pín
频
。
。
mò
莫
xǐ
喜
wú
无
wēi
危
dào
道
,
suī
虽
píng
平
gèng
更
xiàn
陷
rén
人
。
。
yuǎn
远
jiāo
郊
guāng
光
jiē
接
hàn
汉
,
kuàng
旷
yě
野
sè
色
tōng
通
qín
秦
。
。
cǐ
此
qù
去
tiáo
迢
yáo
遥
jí
极
,
què
却
huí
回
yìng
应
guò
过
chūn
春
。
。