雪中四首 其三

宋代 党怀英
岁晏苦风雪,旷野寒峥嵘。湿薪烧枯棘,距刺相拿撑。 浓烟久伊郁,微焰方晶荧。津津膏乳涨,中有蚯蚓鸣。 蓬蒿掇快炬,倏作飞灰轻。馀暖未及惬,睫泪先已盈。 幸有邻家酒,时浇肌粟平。
suì yàn fēng xuě   kuàng hán zhēng róng shī xīn 湿 shāo   xiāng chēng    
nóng yān jiǔ   wēi yàn fāng jīng yíng jīn jīn gāo zhǎng zhōng   yǒu qiū yǐn míng    
péng hāo duō kuài   shū zuò fēi huī qīng nuǎn wèi qiè jié   lèi xiān yíng    
xìng yǒu lín jiā jiǔ   shí jiāo píng