雪中书怀

唐代 杜牧
腊雪一尺厚,云冻寒顽痴。孤城大泽畔,人疏烟火微。 愤悱欲谁语,忧愠不能持。天子号仁圣,任贤如事师。 凡称曰治具,小大无不施。明庭开广敞,才隽受羁维。 如日月縆升,若鸾凤葳蕤。人才自朽下,弃去亦其宜。 北虏坏亭障,闻屯千里师。牵连久不解,他盗恐旁窥。 臣实有长策,彼可徐鞭笞。如蒙一召议,食肉寝其皮。 斯乃庙堂事,尔微非尔知。向来躐等语,长作陷身机。 行当腊欲破,酒齐不可迟。且想春候暖,瓮间倾一卮。
xuě chǐ hòu   yún dòng hán wán chī chéng pàn   rén shū yān huǒ wēi
fèn fěi shuí   yōu yùn néng chí tiān hào rén shèng   rèn xián shì shī
fán chēng yuē zhì   xiǎo shī míng tíng kāi guǎng 广 chǎng   cái jùn shòu wéi
yuè gēng shēng   ruò luán fèng wēi ruí rén cái xiǔ xià  
běi huài tíng zhàng   wén tún qiān shī qiān lián jiǔ jiě   dào kǒng páng kuī
chén shí yǒu cháng   biān chī méng zhào   shí ròu qǐn
nǎi miào táng shì   ěr wēi fēi ěr zhī xiàng lái liè děng   zhǎng zuò xiàn shēn
háng dāng   jiǔ chí qiě xiǎng chūn hòu nuǎn   wèng jiān qīng zhī