雪中偶至相国僧舍

明代 李昌祺
精蓝创何朝,规制极殊胜。阎浮罹劫火,无复庄严盛。 惟馀白足僧,短褐露两胫。我于大雪中,独立偶乘兴。 难寻金布地,颇讶玉为径。娑婆绝尘翳,似得天眼净。 冷冷梵呗音,细杂铙与磬。欣然遂忘返,宿留逮昏暝。 乃知向上机,无台亦无镜。徒劳费辞说,妙在悟自性。 世无毗耶翁,孰拯众生病。愿言投空门,跏趺事禅定。
jīng lán chuàng cháo   guī zhì shū shèng yán jié huǒ   zhuāng yán shèng    
wéi bái sēng   duǎn liǎng jìng xuě zhōng   ǒu chéng xìng    
nán xún jīn   wèi jìng suō jué chén shì   tiān yǎn jìng    
lěng lěng fàn bài yīn   náo qìng xīn rán suì wàng fǎn   liú 宿 dǎi hūn míng    
nǎi zhī xiàng shàng   tái jìng láo fèi shuō miào   zài xìng    
shì wēng   shú zhěng zhòng shēng bìng yuàn yán tóu kōng mén jiā   shì chán dìng